Mẹ già hong tóc sương mây
Chiều thu lắng đọng mỗi ngày đi qua
Con đi gìn giữ sơn hà
Miền quê cũ một mẹ già ngóng trông
Thu cho lá rụng bao lần
Đông về nhuộm trắng hương trần tuổi tên
Xuân xua mấy nỗi ưu phiền
Hạ làm ve khóc than phiền rủi may
Thôi em, thu vẫy chào tạm biệt
Lá đã rụng đầy
Và đang phủ mặt đất dấu yêu
Đợi đông xua về biển
Ngước mắt lên em hãy nhìn
Màu sương chiều vương nắng nhạt
Màu nhắn nhủ thời gian phai màu
Khóc mà chi dù hợp tan
Đau mà chi thu đã tàn